Friday, 23/04/2021 - 02:24|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử của Trường Mầm non Hoa Hồng

Những câu truyện hay nuôi dưỡng tâm hồn cho bé 4-5 tuổi

Truyện cho bé 4 tuổi số 1: Chú chim vô duyên
Có một chú chim không thích ngủ trưa, cứ giờ ngủ trưa là nó lại bay đến trang trại ngay gần đó và cố tình hót suốt để trêu đám cừu và đám bò sữa:

” Lêu lêu đồ bò sữa ục ịch”

” Cừu ơi sao mà suốt ngày khoác lên mình bộ lông dày thế, nóng quá, nóng quá!”

Đám cừu và đám bò sữa tức lắm nhưng không làm được gì nó vì chim đậu ở tít trên cành cây cao.

Một hôm nọ, khi con chim đang mải mê trêu đám cừu và bò mà không ngờ có một con đại bàng lớn đang định vồ lấy nó. May mà có đám cừu và bò rống lên để báo hiệu, con chim nọ liền cất cánh thật nhanh để trốn con đại bàng. Từ lần đó, con chim rất hối hận và không trêu ai kiểu đó nữa.

Truyện cho bé 4 tuổi số 1: Chú chim vô duyên
              

                      TRUYỆN : Thỏ con thích nói dối
Thỏ Con có tính nghịch ngợm, thường hay gạt mọi người. Bạn bè khuyên hoài nhưng vẫn không chừa.

Hôm nọ, Thỏ vào rừng tìm hạt dẻ nhưng không có, định bày trò lừa gạt mọi người cho vui. Thỏ giả vờ hớt hãi chạy ào ra la lớn: “Bà con ơi! Cứu! Cứu cháu! Sói ăn thịt cháu kìa!”

Mọi người nghe vậy liền chụp lấy cuốc, cào, chạy vào trong để vây bắt Sói. Nhưng chẳng thấy Sói đâu mà chỉ thấy Thỏ cười toe toét, trêu chọc mọi người bị mắc lừa. Tin đến tai Sói, hắn tức tối bảo rằng: “Đã vậy tao sẽ thịt mày cho chừa thói khoác lác”. Vài hôm sau, Sói gặp Thỏ đang lang thang trong rừng liền nhào đến tóm gọn. Thỏ kêu cứu thảm thiết nhưng chẳng ai đến cứu vì cứ tưởng là Thỏ gạt mình như trước. May cho Thỏ lúc đó, có bác Gấu đi tiệc về ngang qua, tống cho Sói một đấm để cứu Thỏ. Bác khuyên Thỏ từ nay đừng gạt người khác mà có ngày hại mình. Thỏ hối hận và hứa sẽ nghe lời bác.

 

Truyện cho bé 4 tuổi số 3: Vịt xám không nghe lời mẹ


Vịt mẹ dẫn Vịt con đi chơi. Trước khi đi, Vịt mẹ dặn:

– Các con phải đi theo mẹ, theo đàn, không được tách ra đi một mình mà con cáo ăn thịt đấy !

Đàn Vịt con vâng dạ rối rít.

Vừa ra khỏi cổng làng, chú Vịt Xám đã quên ngay lời mẹ dặn. Chú lẻn đi chơi một mình, lang thang hết nơi này đến nơi khác. Cuối cùng chú đến một cái ao có rất nhiều tôm cá. Đứng trên bờ nhìn xuống, chú thấy từng đàn cá, tôm bơi lội tung tăng dưới nước, thỉnh thoảng một con tôm cong mình nhảy tanh tách.

Thích quá, chú nhảy xuống mò lấy, mò để. Lúc ăn đã gần no, chú mới nhìn lên chẳng thấy Vịt mẹ đâu cả. Hoảng sơ, chú nhảy lên bờ gọi mẹ ầm ĩ : “Vít… vít… vít”. Gần đấy có một con cáo đang ngủ, nghe tiếng Vịt kêu, Cáo liền nhỏm dậy.

Nó lẩm bẩm

– Chà thịt vịt con ăn ngon lắm đấy ! Hôm nay mình sẽ được một bữa thịt vịt thật là ngon.

Nói rồi Cáo đi nhanh ra phía bờ ao. Khi Cáo vừa ra đến nơi thì cũng là lúc Vịt mẹ tìm thấy Vịt Xám. Trông thấy Cáo, Vịt mẹ vội dẫn Vịt Xám nhảy tùm xuống ao. Thế là Vịt Xám thoát chết.

Từ đấy Vịt Xám không bao giờ dám làm sai lời mẹ dặn

 

               Truyện cho bé 4 tuổi số 4: Đôi bạn tốt


Thím Vịt bận đi chợ xa đem con đến gởi bác gà mái mẹ. Gà mái mẹ gọi con ra chơi với Vịt con.
Gà con xin phép mẹ dẫn Vịt con ra vườn chơi và tìm giun để ăn. gà con nhanh nhẹn đi trước. Vịt con lạch bạch theo sau.

Thấy Vịt con chậm chạp, Gà con tỏ ra không thích lắm. Ra tới vườn, Gà con lấy hai chân bới đất tìm giun. Ngón chân của Vịt có màng không bới đất được. Vịt con cứ lạch bạch khiến đất bị nén xuống. Gà con không tài nào tìm giun được. Gà con tức quá nói với Vịt con

– Bạn chẳng biết bới gì cả, bạn đi chỗ khác chơi để tôi bới một mình vậy.
Vịt con thấy Gà con cáo với mình cũng buồn, liền bỏ ra ao tìm tép ăn. Một con Cáo mắt xanh, đuôi dài nấp trong bụi rậm, thấy Gà con đi tìm mồi một mình định nhảy ra vồ. Gà con sợ quá vội ba chân bốn cẳng chạy ra bờ ao. Gà con vừa chạy vừa kêu : “Chiếp, chiếp, chiếp !”.

Vịt con đang lặn ngụp tìm tép, nghe tiếng bạn gọi vội lướt nhanh vào bờ kịp cõng bạn ra xa. Cáo chạy tới bờ đã thấy Gà và Vịt đang ở gần ao sâu. Chờ mãi không được, Cáo liếm mép và bỏ đi. Nhờ Vịt có đôi chân như mái chèo bơi rất nhanh mà Gà con thoát chết… Lúc này Gà con mới thấy việc mình đuổi Vịt con là không tốt, và xin lỗi bạn. Vịt con không giận mà còn mò tép cho gà con ăn.

Từ đấy mỗi khi Vịt con đến chơi. Gà con mừng tíu tít đi tìm giun cho Vịt con ăn. Gà con nhanh nhẹn đi trước, Vịt con lạch bạch theo sau. Hai bạn gà và Vịt rất quý mến nhau.

 

          Truyện cho bé 4 tuổi số 5: Hoàng tử ếch xanh


Ngày xửa ngày xưa, có một ông vua có mấy cô con gái rất xinh đẹp. Trong đó cô con gái út là người đẹp nhất. Một hôm khi công chúa út đang chơi quả cầu vàng ở hồ nước, không may quả cầu vàng rơi xuống hồ. Công chúa rất buồn và khóc.

Truyện cho bé 4 tuổi số 5: Hoàng tử ếch xanh
Bỗng nhiên nàng nghe thấy tiếng người nói to: “Công chúa, nàng khóc như vậy đến hòn đá nghe thấy cũng phải đau lòng.” Nàng công chúa nhìn khắp nơi chẳng thấy ai mà chỉ thấy một chú ếch xanh đang thò cái đầu rất to lên. Hóa ra, tiếng nói đó chính là của ếch xanh.

Công chúa út nói với Ếch Xanh: “Quả cầu vàng của ta rơi xuống hồ nước mất rồi.”

Ếch Xanh nói: “Nếu ta giúp nàng tìm được quả cầu vàng, nàng cảm ơn ta thế nào?” Ếch Xanh nói tiếp: “Tôi chỉ muốn nàng thích tôi, cho phép tôi được làm người bạn tốt của nàng. Chúng ta cùng nhau vui đùa, cùng nhau ăn cơm trên bàn, cùng nhau ngủ trên chiếc giường ấm áp của nàng. Nếu nàng đồng ý, ta sẽ lập tức mò quả cầu vàng lên cho nàng.” Nàng út đồng ý nhưng trong bụng nghĩ: “Con ếch làm sao có thể làm bạn tốt cùng ta được?”

Ếch Xanh lặn xuống hồ nước, trong chốc lát đã ôm quả cầu vàng nổi lên mặt nước. Nàng công chúa út vui mừng nhận lấy quả cầu và co cẳng chạy mất.

“Đừng chạy! Đừng chạy! Ếch Xanh khản cổ gọi, nhưng không thấy bóng dáng nàng công chúa út đâu nữa.

Hôm sau, Ếch Xanh đến trước cửa cung điện của nhà vua và kêu lớn: “Nhanh mở cửa ra!”

Nhà vua hỏi: “Ai đấy?” Nàng công chúa út liền kể lại chuyện hôm trước cho nhà vua nghe. Nhà vua nói với con gái: “Con không nên nói lời mà không giữ lời, cho phép nó vào!” Nàng công chúa đành phải ra mở cửa. Ếch xanh nhảy vào cửa và nói: “Chúng ta cùng nhau ăn cơm đi!”

Ếch Xanh ăn uống một cách say sưa, ngon lành. Còn công chúa út không ăn được một chút nào. Cuối cùng Ếch Xanh nói: “Tôi ăn no rồi, nàng hãy ôm tôi vào phòng ngủ của nàng đi!” Nàng công chúa rất tức giận, bắt Ếch Xanh ném qua bờ tường và nói to: “Bây giờ nhà ngươi muốn ngủ thì ngủ đi!” Ai ngờ Ếch xanh vừa rơi xuống đất, nó biến thành một chàng hoàng tử khôi ngô tuấn tú, hai mắt rất sáng, miệng cười rất tươi.

Khi đó hoàng tử mới nói cho nàng út biết nguyên nhân của sự việc. Số là chàng bị một mụ phù thủy độc ác thử ma thuật, ngoài nàng ra, không ai có thể cứu chàng thoát khỏi hồ nước.

Hôm sau, một cỗ xe tám ngựa đã dừng trước cổng cung điện, trên đầu ngựa đều gắn những chiếc lông màu trắng. Trên lưng ngựa chở đầy gấm vóc và đồ trang sức. Hoàng tử và công chúa út từ biệt nhà vua, ngồi lên xe ngựa trở về vương quốc của hoàng tử. Từ đó hoàng tử Êch Xanh và nàng công chúa út cùng nhau sống một cuộc đời hạnh phúc.

          Truyện cho bé 4 tuổi số 6: Con rùa khôn ngoan


Ai cũng biết là rùa vô cùng khôn ngoan. Một hôm, một con rùa tập hợp muôn thú lại, báo tin:

Một cá cây nguy hiểm đang mọc lên trong rừng của chúng ta. Chúng ta phải trừ khử nó, nếu không nó sẽ trừ khử chúng ta!”

Rùa dẫn các con vật tới bìa rừng. Có cả một cánh đồng cây đay. Rùa nói:

– “Tứ cây đó đây!”.

Các con vật quan sát và nếm thử lá cây. Linh dương nhăn mặt:

– “Đắng quá. Tôi không thấy tại sao tôi phải ăn thứ cây này”.

Hồng hạc gật đầu:

– “Tôi cũng vậy. Tôi không thể dùng cây đay làm gì cả, vì tôi sống phần lớn thời gian dưới nước”

Cá chép không nói gì, chỉ phe phẩy vây, bỏ đi.

Vì vậy, cây đay được yên ổn, mặc tình mọc, Một hôm, nhiều người tới, nhổ đay, bện thành dây, làm dây cung. Kế đó họ lấy vỏ cậy cọ chuốt làm tên và đi săn chim. Tới bờ nước bắn tên vào một bầy hồng hạc. Bầy chim bay đi, nhưng một con bị thườn nặng nằm lại gần bờ. Rùa lại gần nó:

“Nếu anh nghe lời tôi khi tôi yêu cầu trừ bỏ cái cây trong rừng thì hôm nay có lẽ anh đã bay yên ổn trên không”.

Hồng hạc van nài:

– “Anh rùa, xin giúp tôi!”

– “Quá trễ rồi”.

Một người đi tới, bắt hồng hạc đem về. Kế đó, con người lấy một cây gậy và cột dây với một cái móc ở đầu dây. Họ ném lưỡi câu xuống nước và chỉ trong chốc lát, một con cá chép đã vùng vẫy ở đầu dây.

Rùa bơi tới bên nó:

– “Nếu anh nghe tôi, có lẽ hôm nay anh vẫn yên ổn bơi lội”.

– “Anh rùa ơi, giúp tôi với!” cá chép khẩn cầu.

– “Trễ quá rồi!” rùa trả lời.

Một người giật dây câu và kéo cá chép lên khỏi mặt nước. Kế đó người ta lấy dây thắt những cái thòng lọng, đặt trên một đường mòn. Linh dương mắc bẫy. Rùa tới nói:

– “Nếu anh nghe tôi, có lẽ hôm nay anh vẫn yên ổn chạy nhảy trong rừng!”.

– “Anh rùa ơi, giúp tôi với!” linh dương van nài.

Rùa gặm sợi dây và dải thoát linh dương. Từ ngày đó, chúng thành bạn của nhau. Tuy nhiên, rùa khôn ngoan bao nhiêu thì linh dương ngốc nghếch bấy nhiêu. Đúng là nó khâm phục bạn nó thông minh, nhưng trong thâm tâm nó tự bảo:

– “Sự thông minh của nó không ích lợi gì, vì nó chậm chạp. Nó không chay kịp ai mà cũng không thể chạy trốn kẻ thù”.

Một hôm, rùa thách linh dương:

– “Anh tưởng rằng tôi chậm chạp, nhưng tôi có thẻ chạy hơn anh khi tôi muốn”.

– “Tôi muốn thấy lắm!” linh dương cười.

– “Vậy thì nhìn kỹ đây. Chúng ta sẽ chạy tới đỉnh ngon đồi kia và ta sẽ tháy rõ ai tới trước:.

Ngay trước khi chạy, rùa cắn đuôi linh dương và bám lủng lẳng ở đó. Linh dương chạy tới đỉnh đồi rồi quay đầu lại để xem rùa vất vả ra sao. Rùa nhả đuôi linh dương ra và nói:

– “Tôi ở đấy. Tôi đã chờ anh lâu rồi”.

Linh dương nghĩ náy óc cũng không hiểu nổi rùa đã làm thế nào để tới trước nó. Lúc đó vua của muôn thú là sư tử mời tất cả thần dân dự một bữa tiệc huy hoàng. Khỉ, Voi cũng như Linh dương và Rùa đều tới dự. Bữa tiệc thật thinh soạn, thức ăn thừa mứa cho mọi con vật . Voi ăn chuối, cá sấu ăn cá. Rủi thay, rùa và linh dương đã ứa nước bọt đầy miệng khi chúng nhận ra mình đã quên mang dĩa theo. Sư tử đã yêu cầu muôn thú đem theo dĩa riêng, nhưng linh dương ngờ nghệch không nhớ tới. Rùa bận nghĩ ra những trò quái ác quên béng bộ đồ ăn. Thế là nó quay qua nói với Linh dương:

– “Anh mau chạy về nhà kiếm hai cái dĩa thì chúng ta mới có cái ăn!”

Nhưng linh dương không muốn đi:

– Tại sao lại là tôi? Anh chẳng chạy nhanh hơn tôi sao?

– “Đúng vậy, nhưng anh ở gần hơn”.

Linh dương đi tìm hai cái dĩa, nhưng trước khi đi, nó nói với rùa:

– “Đừng ăn hết đó!”

Rùa cũng đi tìm ngay một cái dĩa. Nó thấy một con hồng tước tí xíu bưng một cái dĩa to.

– “Anh dùng cái dĩa to như vậy để làm gì? Rùa hỏi. hai hạt đậu lớn cũng đầy bụng anh rồi”.

– Anh nói đúng – hồng tước đồng ý. Hơn nữa, tôi đã ăn xong.

– “Trong trường hợp đó, anh cho tôi mượn dĩa được không? Tôi để quên dĩa ở nhà.

Hồng tước không đợi năn nỉ: “nhưng chú ý đừng làm bể dĩa”.

Rùa lấy đầy dĩa và ăn gần vỡ bụng. Sau khi nó trả dĩa cho hồng tước thì linh dương đến. Nó tru tréo:

– “Anh không chừa gì cho tôi cả!”.

Quả là bữa tiệc thịnh soạn còn lại xương và vỏ chuối. Không phải một mình anh chịu đói – rùa phản bác. Trong khi chờ anh đem dĩa tới tôi không ăn một miếng. Anh đã nhởn nhơ, mất cả thì giờ!”

Rùa và linh dương đứng đó tiu ngỉu, hai cái dĩa trống trơ. Vua sư tử chợt nói:

– “Các ngươi đã ăn no bụng, đã có sức. Bây giờ ta sẽ cho các ngươi cơ hội phô diễn thế mạnh. Tất cả chúng ta sẽ chiến đấu với nhau. Kẻ nào thua sẽ làm tôi tớ cho kẻ thắng và mạnh nhất sẽ làm vua. Voi sẽ làm trọng tài cho cuộc đấu sức”.

Ý của sư tử rất hay. Dầu nó rất can đảm và mạnh mẽ, voi vẫn mạnh hơn nó. Tuy nhiên vì làm trọng tài, voi không

thể dự các cuộc đấu sức. Sư tử bắt đầu bằng cách gầm rống và nhảy xổ vào linh dương. Linh dương tránh và chạy vắt giò lên cổ. Thấy không bắt kịp, sư tử quay sang rùa ở bên cạnh. Nhưng không làm được gì trước các vỏ cứng của rùa. Nó bèn thử lật ngửa rùa lên, nhưng rùa cắn chân nó và rút đầu vào vỏ. Sư tử gầm thét vì đau đớn nhưng rùa cứ giữ chặt. Voi phải tuyên bố người thắng cuộc.

Sư tử tức giận và xấu hổ bỏ đi. Rùa trở thành nữ chúa của muôn thú. Khi linh dương quay lại, rùa nói:

– “Tôi đã cứu mạng anh lần thứ hai. Nếu tôi không thành nữ chúa muôn thú, có lẽ nó đã đuổi kịp anh”.

Linh dương lồng nhiệt cám ơn. Rùa giữ quyền không lâu.Muôn thú quên nhanh là nó đã chiến thắng sư tử và dần  dần sư tử phục hồi uy tín. Vả lại, nó cũng hết sức coi thường địa vị mới: nó quá thông minh nên không cần làm nữ chúa!

Tác giả: Hà thị Hằng
Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 19
Hôm qua : 70
Tháng 04 : 2.461
Năm 2021 : 15.045